Ở quán có một người khách, sáng nào cũng gọi đúng một ly cà phê đen, không đường. Nhân viên mới tò mò hỏi: "Chú uống vậy không đắng sao?" Ông khuấy nhẹ ly cà phê, cười: "Đắng chứ. Nhưng chú thích thứ gì thật. Ngọt nhạt ngoài kia, đời cho chú nếm nhiều rồi." Cà phê đen là vậy — không có sữa, không có đường, không có gì làm bớt cái đắng. Trong ly chỉ còn đúng vị thật của hạt cà phê: thơm, đậm và đắng thật thà. Nó không cố làm vừa lòng ai ở ngụm đầu tiên, nhưng ai đã hiểu rồi thì đi cùng cả đời. Giống một người bạn dám nói thật — nghe hơi khó, mà quý vô cùng.