Hibiscus — hoa atiso đỏ — cho vị chua dịu mà đằm, uống xong rồi vị vẫn còn vương lại rất lâu. Cam vàng thì ngược lại: chua sáng, thơm bừng lên như nắng sớm. Hai cái chua ấy đứng riêng đều hay, nhưng đứng cạnh nhau tưởng chừng sẽ giẫm chân nhau. Vậy mà không. Khi pha đúng, cam mở đầu tươi sáng như nắng sớm, hibiscus đọng lại êm như chiều muộn — một ly trà mà có cả hai khoảng đẹp nhất của ngày. Không ai phải giả làm vị ngọt để dễ được yêu. Những người bạn quý nhất trong đời ta cũng vậy: họ không giống ta, thậm chí rất khác. Nhưng chính cái khác ấy làm ta rõ nét hơn. Ở cạnh đúng người — bạn không cần đổi vị. Bạn chỉ sáng thêm.