Ly trà này có hai cái chua, và chúng không đi cùng một nhịp. Chanh chua kiểu nhanh và sáng — vừa chạm môi đã biết ngay. Hibiscus chua kiểu chậm và đằm — uống xong một lúc, vị mới thấm dần lên. Người pha giỏi không để hai nhịp ấy giẫm lên nhau: chanh đánh thức ở ngụm đầu, hibiscus đọng lại về sau, và ở giữa là nền trà mát giữ nhịp. Cảm xúc con người cũng nhiều tầng như vậy. Có niềm vui bùng lên tức thì, có nỗi thương ngấm rất lâu; có cơn giận đến trong một giây, có nỗi nhớ ở lại nhiều năm. Nên đừng vội gọi tên mọi thứ ngay ngụm đầu tiên. Hãy để dư vị nói nốt phần của nó — trong ly trà, và trong lòng mình.